Câu truyện kể rằng!
Ở nơi địa đầu tổ quốc phía bắc, trên đỉnh núi ngàn năm mây mù bao phủ, có những cây chè cổ thủ mọc lên thành rừng từ bao giờ. Người ta vẫn tự hỏi những rừng chè “Chè shan tuyết” ấy đã có từ bao giờ, nhưng tuyệt nhiên không ai nhớ rõ cả, chỉ có những người già trong bản làng thỉnh thoảng ngồi vui với con cháu lại kể về những câu chuyện từ ngày xa xưa lắm.
Thửa ấy, có người vẫn còn sống du canh du cư, cái đói nghèo và khổ đau cứ bám lấy họ không rời một bước. Trên những hành trình của những người du mục không ngày mai ấy. Nhiều người đã đuối sức gục xuống và mãi mãi không thể tiếp tục cuộc đi đầy gian khổ được. Họ cứ đi, đi mãi đi khắp các núi này tới núi nọ để tìm vùng đất hứa định cư.
Một lần, đoàn đi tới một đỉnh núi nọ (nay gọi dải nũi Tây Côn lĩnh) nơi đây có phong cảnh tuyệt đẹp, có chim ca, suối chảy róc rách và những rừng cây xanh bạt ngàn bóng mát. Đoàn người di cư thấy lòng chợt rộn rã niềm vui và phấn khởi họ quyết định dừng lại nghỉ chân. Họ mang thức ăn ra cho lũ trẻ đang đói bung vì cả ngày dài mệt nhọc. Ăn xong họ ngồi dưới những tán cây nghỉ ngơi trong khi lũ trẻ thì lại đùa nghịch dẫn đàn gia súc ra suối uống nước. Đàn gia súc uống nước xong bỗng ngước lên những bụi cây thấp gần đó, nguốn luôn thứ lá cây xanh để ăn. Chúng ăn ngon lành và nhanh chóng phục hồi sức lực, mạnh mẽ hẳn lên. Mấy đứa trẻ thì hái lá cây làm kèn môi thổi rồi bất chợt cảm thấy có vị ngọt lịm từ lá cây. Chúng reo lên rồi nhấm nháp lá từ cái cây xanh gì ấy.
Người trưởng nhóm du mục bắt đầu chú ý đến những hành động trên lũ trẻ và bầy gia súc. Ông lấy làm lạ vì đàn gia súc ăn lá cây bỗng hồi phục sức khỏe, ông bứt lấy một lá vò nát và đưa lên mũi ngửi, ông cảm thấy vị hơi nhạt và chán ban đầu nhưng hậu có vị đắng nhẹ, ngọt thơm mát, lúc đấy ông cảm thấy mình tỉnh táo và khỏe mạnh hẳn lên. “Đúng là một loại lá cây thần kỳ” Ông thốt lên và quyết định chọn mảnh đất lành ấy làm nơi ở lâu dài cho cả đoàn người.
Mãi về sau này, cây xanh ấy mới được gọi là chè shan tuyết vì mùa đông tuyết phủ trắng cả sườn núi, tuyết phủ trắng từng ngọn cây chè ké là, cây chè lúc này co mình ấp ủ tinh hoa trời đất đợi đến mùa xuân đâm chồi nảy lộc. Người dân sống quanh thu hoạch tự nhiên những cánh chè điểm trắng, đặc điểm riêng của chè shan tuyết, tạo ra một sản phẩm trà không thuốc trừ sâu, không chất bảo quản, trải qua biết bao công đoạn chế biến mới tạo ra được một sản phẩm. Người ta đã cho ra đời sản phẩm “Lộc trà thiên nhiên Tuấn Băng trà” nay đã được Hợp tác xã thương mại vận tại Tuấn Băng chế biến thành một loại trà thuần việt, tinh khiết của thiên nhiên và mang hương vị thơm ngon của đất trời. Đó là loại trà mà cánh trà có lớp lông tơ trắng phủ như tuyết mặc cho mưa gió tuyết phủ vẫn hiên ngang đâm chồi nảy lộc.
Bạn nè từ khắp năm châu khi biết và đến tìm hiểu về chè shan tuyết đều công nhận rằng Việt Nam ta có được rừng chè shan tuyết cổ thụ vào bậc nhất thế giới. Họ đã phân tích trong Lộc trà thiên nhiên Tuấn Băng trà mang nhiều chất quý có tác dụng: phòng ngừa ung thu, tim mạnh, giải độc nhẹ, tăng tuổi thọ và kéo dài vẻ đẹp tuổi thanh xuân.
Lộc trà thiên nhiên Tuấn Băng trà cỏ thể pha ở nước nóng hay nước ở nhiệt độ bình thường đều có thể cho ra một vị đặc trưng riêng chất trà tinh tế nhất, màu trà xanh như hổ phách, vị trà thơm ngọt như loại mật. Những người lớn tuổi thích dùng nóng, người trẻ dùng lạnh hay cả những cô cậu tuổi teem thích trà sữa, đều có thể sử dụng Lộc trà thiên nhiên Tuấn Băng trà để làm nguyên liệu chế biến cho mình một ly trà sữa hay trà chanh thơm ngon nhất.
Các bạn thấy đó, ta đang có trong tay những sản vật quý giá từ thiên nhiên, từ câu truyện chúng ta cần lan tỏa thêm người chung sức chung lòng góp phần gìn giữ, bảo tồn những cây chè shan tuyết cổ thụ, phát triển hay muốn khỏi nghiệp với trà Việt Nam ta.


